CÔNG AN HÀ NỘI PHÔ DIỄN SỨC MẠNH BẢO VỆ HỘI NGHỊ IPU

20:42 |

Xe ZAAM chống đạn, xe bọc thép hạng nặng, thiết giáp bộ binh bánh lốp, xe phun nước chống bạo động... được giới thiệu trong lễ ra quân bảo vệ IPU 132 sắp diễn ra tại Hà Nội.

Chiều 22/3, Công an Hà Nội làm lễ ra quân bảo vệ Đại hội đồng liên minh Nghị viện Thế giới (IPU 132) diễn ra ngày 28/3 - 1/4 và các sự kiện quan trọng năm 2015. Những khí tài đặc biệt, hiện đại được huy động nhằm bảo vệ hội nghị diễn ra tới đây được an toàn.
Xe ZAAM chống đạn của lực lượng cảnh sát đặc nhiệm, cảnh sát cơ động với mục đích chống khủng bố, giải cứu con tin.
Xe bọc thép hạng nặng chống đạn với nhiều chức năng hiện đại cũng được huy động lần này.
Xe bọc thép chống đạn là một trong những khí tài chủ chốt làm nhiệm vụ bảo vệ IPU 132 tại Hà Nội.
Xe thiết giáp bộ binh bánh lốp (BTR - 60PB) của Bộ Tư lệnh Thủ đô.
Đây là loại xe chuyên dụng, có hỏa lực mạnh, tính cơ động cao, chở bộ đội tác chiến trên nhiều địa hình và làm nhiệm vụ chống bạo loạn.
Xe phun nước đặc chủng chống bạo động của lực lượng cảnh sát cơ động. Đây được xem là loại xe có nhiều tính năng hiện đại, hiệu quả bậc nhất hiện nay để chống bạo động. Thiết bị mang mã hiệu JCR-6500 do JINO Motors sản xuất có lớp lưới thép bảo vệ kính phía trước, 2 bên cửa và khoang chứa nước khá lớn.
Theo sau là hai xe phun nước đặc chủng chống bạo động của cảnh sát cơ động do hãng Hyundai sản xuất. Súng phun nước chính đặt trên nóc cabin và được bảo vệ bởi hộp thép.
Lực lượng phòng hóa của Bộ Tư lệnh Thủ đô cũng có mặt. Đây là lực lượng tinh nhuệ, chuyên xử lý những tình huống khi có bom hóa học, cháy nổ xảy ra.
Xe thiết giáp chống bạo động của Bộ Tư lệnh Thủ đô.
Xe truyền thu phát tín hiệu các vệ tinh Vinasat 1, Vinasat 2 của Bộ Tư lệnh Thủ đô nhằm đảm bảo tín hiệu diễn ra thông suốt.
Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ cảnh sát cơ động làm nhiệm vụ tại IPU 132.
Hàng rào dây thép gai được chuyên chở trên những chiếc xe kéo.
Lực lượng cảnh sát 113 của thủ đô cũng sẵn sàng làm nhiệm vụ.
44 chiếc xe Camry Hybrid do Chính phủ Nhật Bản viện trợ sẽ làm nhiệm vụ dẫn đường, đón các đoàn nguyên thủ.
Phòng Cảnh sát giao thông Công an Hà Nội huy động toàn bộ lực lượng.
 Xe thang chuyên dụng của Sở Cảnh sát PCCC Hà Nội có thể vươn cao 56 mét (tương đương tòa nhà 18 tầng).

HAI CẢNH SÁT BỊ BẮN TRỌNG THƯƠNG TẠI FERGUSON

15:50 |

Trong khi ngăn chặn một đám đông người biểu tình ở TP Ferguson, bang Missouri – Mỹ, 2 sĩ quan cảnh sát bị những kẻ quá khích bắn và bị thương nặng.

Đài BBC (Anh) cho biết vụ đụng độ giữa cảnh sát và người biểu tình diễn ra từ lúc nửa đêm 11-3. Đám đông ùa vào khu vực do lực lượng an ninh đang làm nhiệm vụ ở TP Ferguson khiến bạo loạn lập tức nổ ra.
Cảnh sát trưởng quận St Louis, ông Jon Belmar, thông báo một nhân viên bị bắn vào mặt, người còn lại trúng đạn vào vai. Cả hai được chuyển tới bệnh viện do vết thương rất nặng. Tuy nhiên, họ đều tỉnh táo.

Cảnh sát Ferguson đụng độ người biểu tình đêm 11-3. Ảnh: BBC

Ông Belmar cho biết cảnh sát thu được ít nhất 3 vỏ đạn tại hiện trường. Những kẻ nổ súng nhắm mục tiêu thẳng vào lực lượng an ninh chứ không phải đạn bay lạc, ông Belmar cho biết thêm.
Một người biểu tình tên Keith Rose kể lại ông nhìn thấy một viên sĩ quan người bê bết máu, được các đồng nghiệp kéo lê trên nền đất, để lại một vệt máu dài sau lưng. Nhóm biểu tình sau đó bị nhà chức trách tạm giữ để lấy lời khai.
Kể từ vụ thiếu niên da đen Michael Brown (18 tuổi) bị sĩ quan cảnh sát Darren Wilson bắn chết hồi năm ngoái, bạo loạn bùng lên ở TP Ferguson cùng tình trạng cướp bóc và đập phá. Cộng đồng da màu trong thành phố đề nghị đưa ra cáo buộc hình sự chống lại ông Wilson, nhưng kết luận cuối cùng của tòa án tuyên người này không có tội và tha bổng.
Hôm 11-3, Cảnh sát trưởng thành phố Ferguson Thomas Jackson tuyên bố từ chức sau khi các kết quả điều tra liên bang cáo buộc sở cảnh sát này phân biệt chủng tộc. Trước ông Jackson, một quản lý thành phố, một thẩm phán, hai cảnh sát và một thư ký tòa án đã từ chức hoặc bị sa thải vì các kết quả điều tra trên.
P.Nghĩa (Theo BBC)

KHÁM PHÁ LỰC LƯỢNG ĐỔ BỘ CỦA HẢI QUÂN NHÂN DÂN VIỆT NAM

08:36 |
Tàu đổ bộ (có thể gọi là tàu há mồm) được thiết kế để chở quân, xe tăng, xe bọc thép hỗ trợ chiến dịch đánh chiếm bờ biển.
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Tàu vận tải đổ bộ là loại tàu có kết cấu đặc biệt cho phép chuyên chở phương tiện xe tăng, xe bọc thép lội nước, lính thủy đánh bộ vận chuyển đổ quân lên bờ trong các chiến dịch đánh chiếm bờ biển, đảo. Trong ảnh là một cuộc diễn tập đổ bộ đường biển của lực lượng Hải quân đánh bộ Việt Nam. 
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Các tàu đổ bộ thường thiết kế với hai cánh cửa ở mũi tàu để mở ra cho phép các phương tiện cơ giới binh lính di chuyển ra vào "bụng tàu". Chính vì đặc điểm thiết kế này mà các loại tàu đổ bộ thường được gọi là “tàu há mồm”. Trong ảnh là tàu vận tải đổ bộ kiểu LST-542 (Mỹ sản xuất) của Hải quân Nhân dân Việt Nam.
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Tàu LST-542 có lượng giãn nước 3.640 tấn (toàn tải), dài 100 m, tàu có khả năng chở hơn 100 lính Hải quân đánh bộ, xe tăng, xe bọc thép, 2 xuồng đổ bộ bộ binh (LCVP). Trong ảnh là xe bọc thép BTR-50 đang “bò từ bụng” tàu LST-542 trong chiến dịch giải phóng nhân dân Campuchia thoát họa diệt chủng năm 1979.
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Boong tàu LST-542 có đủ không gian cho phép trực thăng hạng trung hạ cánh. 
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Ngoài các tàu LST-542, Hải quân Nhân dân Việt Nam còn có trong trang bị vài tàu đổ bộ lớp Polnocny B (project 771).
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Tàu đổ bộ hạng trung Polnocny B (project 771) do Ba Lan thiết kế chế tạo. Tàu có lượng giãn nước 834 tấn (toàn tải), dài 73m. Tàu trang bị 2 cụm pháo phản lực 140 mm 8 nòng dùng để yểm trợ hỏa lực cho đơn vị Hải quân đánh bộ đánh chiếm bờ biển.
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Tàu đổ bộ Polnocny B (project 771) có khả năng chở 100 lính, 6-8 xe vận tải hoặc phương tiện bọc thép, 180 tấn hàng hóa. Trong ảnh, tàu Polnocny đang “há mồm, thè lưỡi”. 
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Với sự phát triển của công nghiệp đóng tàu quân sự, Việt Nam tự lực đóng mới tàu đổ bộ cỡ nhỏ. Trong ảnh là tàu vận tải đổ bộ 600 tấn do nhà máy trong nước tự sản xuất. 
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Cận cảnh “mồm há to” của tàu đổ bộ loại 600 tấn.
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Hải quân đánh bộ và xe tăng lội nước Pt-76 di chuyển vào trong “bụng” tàu đổ bộ 600 tấn chuẩn bị cho cuộc diễn tập. 
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Xe tăng lội nước Pt-76 “nhảy” ra từ trong bụng tàu đổ bộ di chuyển vào bờ. Tùy từng điều kiện chiến trường, các tàu đổ bộ có thể “mở mồm” ngay trên biển để các phương tiện tự bơi vào bờ hoặc áp sát bờ.
Khám phá 'tàu há mồm' của Hải quân Việt Nam
Tàu đổ bộ trung đội ST1200 do công ty đóng tàu 189 (Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng) đóng mới trang bị cho Hải quân Nhân dân Việt Nam. Tàu ST1200 dài 12,8 m, rộng 3,1 m, chở được một xe ô tô hoặc 2,5 tấn hàng hóa.

TIỀN VÀ MẠNG CÁI NÀO QUAN TRỌNG HƠN

08:22 |

Khi Mỹ-phương Tây không hy vọng chính quyền Kiev giành thắng lợi bằng quân sự thì Minsk-2 là sự lựa chọn ít tồi tệ nhất cho họ.

Dưới sự hậu thuẫn của Mỹ-phương Tây, chính quyền của Tổng thống Poroshenko với Thủ tướng Yatsenyuk ra đời trong một cuộc bầu cử ngày 26/10 và không lâu sau đó, ngày 2/11, cũng thông qua bầu cử, 2 nước cộng hòa ly khai tại miền Đông Ukraine là Donetsk và Lugansk (DPR và LPR) dưới sự hậu thuẫn của Nga cũng ra đời.
Chính quyền Kiev do Tổng thống Petro Poroshenko đứng đầu không thể chấp nhận ly khai mà coi họ là quân khủng bố và quyết tâm mở chiến dịch tiêu diệt, đã biến thành cuộc nội chiến đẫm máu. Cuộc nội chiến chỉ dừng lại bằng hiệp định Minsk-2 sau khi quân Kiev bị thất thủ tại Debaltsevo.
Vấn đề đặt ra là tại sao chính quyền Kiev với binh hùng tướng mạnh… lại không tái chiếm những vị trí chiến lược đã mất?
Nguyên nhân quân sự
Về góc nhình quân sự, đừng nói là đội quân ATO (trừng phạt khủng bố) gồm chủ yếu 3 thứ quân: APU (quân đội chính quy Ukraine); các tiểu đoàn trừng phạt (thuộc quyền các đầu sỏ chính trị) và lính đánh thuê nước ngoài… là yếu kém về lực lượng, vũ khí so với quân ly khai.
Điều đáng chú ý nhất là trong 16 tiểu đoàn trừng phạt của các đầu sỏ chính trị này được trang bị đầy đủ, thiện chiến và hung hãn. Tuy nhiên, bản chất là lính đánh thuê, cho nên, nếu gặp phải một đội quân mạnh hoặc bị no đòn trong trận nào đó là ý chí chiến đấu “tuột dốc không phanh”.
Trận đại bại tại Debaltsevo là dấu chấm hết cho ý chí chiến đấu của các tiểu đoàn trừng phạt và lính đánh thê nước ngoài. Bắt đầu từ đây, sự hung hăng và đồng tiền không làm mờ hình ảnh chết chóc, khủng khiếp ghê rợn mà đối phương có thừa khả năng giáng đến cho họ.
Tiền và mạng sống, họ lựa chọn mạng sống, do đó, đừng mong đội quân này sẽ quyết tử cho Ukraine quyết sinh.
Sau trận đại thắng Debaltsevo, quân số của DPR và LPR ngày càng tăng, rất nhiều quân tình nguyện gia nhập, họ dự kiến sẽ có 90.000 quân. Trong khi đó, Kiev tổng động viên lần 3 nhưng mới đạt 20% yêu cầu.
Cố vấn của Tổng thống Poroshenko, ông Yuri Biryukov cho biết: “Huy động quân đội bao gồm cả người nghiện, trốn hình sự và kẻ ngốc…”

Thực tế qua 3 trận Ilovaysk, sân bay Donetsk và Debaltsevo đã chứng tỏ quân Kiev đông hơn, vũ khí có đủ từ Mỹ-NATO, nhưng thiếu tinh thần chiến đấu, yếu kém về chỉ huy tác chiến nên bại trận.
Điều đáng thất vọng là dù quân đông đến 250.000 đi nữa, dù được Mỹ-NATO viện trợ vũ khí đi nữa mà lính không muốn đánh nhau, tinh thần không có, khả năng tổ chức chỉ huy tác chiến yếu kém…thì cũng không thành vấn đề với quân ly khai.
Tại Debaltsevo, khi bên trong có chừng 8-10 ngàn quân mà ATO, ngay cả giải vây cũng không làm nổi, thì chứng tỏ quân Donetsk lỳ đòn và rắn như thế nào.
Tình hiện hiện nay, khi quân số đã đến 90 ngàn quân, có đủ các thứ quân (trừ hải quân), tinh thần chiến đấu của quân ly khai miền Đông hừng hực khí thế. Quyết tâm tấn công Mariupol của họ là có thừa, là “vấn đề trong 2 tuần”, nếu như Minsk-2 không còn tác dụng.
Tranh thủ Minsk-2, quân ly khai miền Đông tăng cường huấn luyện quân sự, họ đã diễn tập đến cấp tiểu đoàn tấn công hợp đồng với xe tăng. Theo đại diện của Bộ quốc phòng DNR thì đây là “điều không thể tưởng tượng nổi trong những tháng đầu tiên của xung đột”.
Khi Mỹ-phương Tây chính thức không viện trợ vũ khí sát thương; nền kinh tế Ukraine đang bên bờ vực thẳm… thì trên cơ sở đó, không vị tướng nào lại hạ quyết tâm tổ chức tái chiếm dù có thừa ngu ngốc.
Kiev đang đối đầu với một đội quân thiện chiến, trang bị vũ khí hiện đại, tinh thần ý chí cao, có mục tiêu lý tưởng rõ ràng là một đội quân giải phóng chứ không phải là quân khủng bố như Kiev tuyên gọi. 
Nguyên nhân chính trị
Hiện nay, chính quyền của Tổng thống Poroshenko là chính quyền thân Mỹ-phương Tây, của những đầu sỏ chính trị, trùm tài phiệt và nhóm phát xít từ Maidan…cho nên lợi ích nhóm cao hơn lợi ích quốc gia, chính quyền cao hơn chủ quyền lãnh thổ.
Điều này có nghĩa là mất Crimea hay mất miền Đông Ukraine không quan trọng bằng chính quyền của họ bị sụp đổ, không quan trọng bằng lợi ích của họ bị lung lay đe dọa.
Bằng chứng ư? Chẳng phải là đã có 2 nhà đầu sỏ chính trị đề xuất với Kiev “buông” DPR và LPR bằng “trưng cầu dân ý” đó sao và Hiệp định Minsk-2 như là chiếc ghế mà chính quyền của Tổng thống Poroshenko đang đứng trên đó với sợi dây thòng lọng treo cổ. Đạp bỏ chiếc ghế đi (tức đạp bỏ Minsk-2), chính quyền Kiev muốn lắm vì Minsk-2 là sự thua thiệt nhục nhã, nhưng mà hậu quả thế nào ai cũng biết.
Bằng chứng ư? Giới cầm quyền ở Kiev không có quốc thể. Chẳng có một quốc gia nào trên thế giới mà Thủ tướng, bộ trưởng, các đầu sỏ chính trị có thế lực trong chính quyền lại có quốc tịch là nước ngoài…ngoại trừ quốc gia được coi là vùng đệm (Thailand trong Hiệp ước Yalta sau thế chiến lần thứ 2 và Ukraine, ngay cả cái tên và hiện thực luôn là vùng đệm của Nga với các thế lực hung hãn ở phương Tây)…
Có thể nói, quốc gia Ukraine được “toàn vẹn lãnh thổ” dài nhất trong lịch sử bắt đầu từ năm 1990 cho đến ngày 23/2/2014, ngày mà chính quyền của Tổng thống Yanukovych bị lật đổ cùng với việc Crimea bị sáp nhập vào Nga, vẻn vẹn 24 năm.
Trong suốt 24 năm độc lập, Ukraine có đủ bộ máy nắm quyền lực nhưng luôn luôn khủng hoảng chính trị bởi các phe phái tranh dành quyền lực lẫn nhau khiến cho Ukraine không có một định hướng chiến lược phát triển và do đó thiếu mục tiêu chính trị rõ ràng.
Với Ukraine, từ trước đến nay, đáng buồn là khái niệm “độc lập” có nghĩa là được theo bên này hay bên kia. Một câu chuyện ngụ ngôn lưu truyền rằng, từ xa xưa, những bộ tộc ngây thơ ở Ukraina có lời mời mọc: "Đất của chúng tôi vừa rộng lớn vừa trù phú, nhưng ở đây lại không có luật lệ. Xin hãy đến đây và cai quản, trị vì vùng đất này".
Vâng, họ đã đến, và Nga đã mai mỉa Ukraine như “bang thứ 51 của Mỹ”.
Vậy thì, quyết tâm chính trị của giới cầm quyền Kiev cao đến mức nào, đến đâu, trước việc lãnh thổ bị chia cắt mà muốn đòi lại, “tái chiếm”, họ sẽ chịu hậu quả nghiêm trọng, giá sẽ rất đắt mà có khi mất sạch?

Rõ ràng, khi các chính khách tầm cỡ như Thủ tướng mà cũng nhập tịch nước ngoài để hộ thân…thì Ukraine chỉ được họ coi như “thương trường”, nhưng khi đã thành “chiến trường” thực sự, nguy cơ ảnh hưởng đến lợi ích kinh tế, tính mạng, thì họ sẽ tính toán theo cách của con nhà buôn.
Đã dùng lực lượng quân sự hòng đè bẹp quân ly khai nhưng thất bại ngược. Ý chí chiến đấu của binh lính không còn.
Đặc biệt khi Mỹ-phương Tây không tin tưởng và tắt hy vọng vào thắng lợi quân sự của Kiev; khi xác định giá trị Ukraine không lớn trên bàn cờ chiến lược của họ, họ đã cùng Nga tạo ra Hiệp định Minsk-2 thì đó là lựa chọn tuy xấu nhưng an toàn, không tồi tệ hơn cho chính quyền của Tổng thống Poroshenko.
Đến đây, một câu hỏi lớn đặt ra là Mỹ-phương Tây đã bỏ rơi chính quyền Kiev? Minsk-2 là một “nốt dừng”, phản ánh sự luống cuống của Mỹ và phương Tây trước động thái quyết đoán của Nga hay là phương án hòa bình tối ưu cho cuộc khủng hoảng Ukraine?

CUỘC CHƠI KHÔNG DÀNH CHO KẺ HUNG HĂNG

17:07 |
Chúng ta đều biết các chính phủ phương Tây bị dắt mũi bởi Anh và Mĩ, đã đồng loạt chống lại Nga. Có nhiều lý do được đưa ra bởi truyền thông: Nga cố ngăn Ukraina tham gia EU. Nga hỗ trợ "bọn nổi loạn thân Nga" bắn rơi MH-17. Nga xâm lược Crimea trắng trợn. Hàng ngàn binh lính và xe tăng Nga đang chiến đấu ở Ukraina. Có thể vài người trong chúng ta nghĩ rằng những luận điệu đó chỉ là hình thức tuyên truyền thời chiến dành cho dân đen mà truyền thông phương Tây dùng để biện hộ cho những biện pháp trừng phạt chống lại Nga và gia tăng căng thẳng quân sự.
Lý do địa - chính trị.
Lý do ít được thảo luận rộng rãi hơn nhưng lại chiếm tầm quan trọng hơn là Địa - Chính trị, chúng ta hãy quan sát các vùng xung đột nằm giữa các mối quan tâm về kinh tế giữa Mĩ và 2 đối thủ Nga và Trung Quốc. Trong khi EU ngày càng lệ thuộc vào nguồn cung năng lượng từ Nga. Mĩ thì muốn ngăn chặn điều đố. Cuộc xung đột ở Ukraina là một phần quan trọng trong tiến trình ly khai kinh tế của EU khỏi Nga. Nhưng vấn đề đâu có đơn giản như vậy. Trung Quốc và Nga dẫn đầu khối BRICS bao gồm các quốc gia như Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi. Khối BRICS muốn phát triển một hệ thống kinh tế không lệ thuộc vào đồng dollar. Họ muốn độc lập với Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) và Ngân hàng thế giới World bank. Trung Quốc cũng gợi ý với Châu Âu là hãy tham gia cùng với Nga và cùng làm nên cái họ gọi là Con đường tơ lụa mới, trỉa dài suốt Âu-Á, từ Lisbon đến Thượng Hải. Không cần phải nói cũng hiểu là chả có chỗ cho Mĩ trong kế hoạch này, vì thế càng có lý do để Mĩ phá đám mối quan hệ kinh tế giữa Nga và EU.



Lý do bí mật - Chiến tranh đã không xảy ra
Chúng ta tưởng như chúng ta đều đã biết hết nguyên do của nó, thì còn một nguyên tố mà truyền thông phương Tây chưa bao giờ nêu ra. Lý do Nga và Putin bỗng nhiên biến thành kẻ thù của phương Tây có thể tìm thấy trong các sự kiện không được báo cáo cuối tháng 8 và đầu tháng 9 năm 2013. Nó xảy ra trong giai đoạn quyết định khi mà NATO lên kế hoạnh tấn công bất ngờ Syria và bị chặn lại bởi Nga. Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ sau thế chiến 2 mà một cuộc tấn công được phương Tây dự tính lại phải đối mặt với một lực lượng đáng kể đủ khiến họ phải hủy bỏ kế hoạch đó. Người dân phương Tây sẽ không bao giờ được biết bởi vì đám lãnh đạo hiếu chiến, nói dối không chớp mắt của mình. Họ quay lại và quyết định thay đổi kế hoạch. Phương án B: Phá hoại Ukraina và chiếm Crimea cho NATO. Và như đã thấy, nó cũng chả thành công, và những rắc rối họ tạo ra bây giờ vẫn còn đeo đẳng chúng ta đến bây giờ.
Kế hoạch Mĩ - Pháp tấn công Syria
Sáng sớm thứ Bảy, 31 tháng 8 năm 2013, Văn phòng tổng thống Pháp Hollance nhận được một cuộc gọi chính thức từ Mĩ thông báo rằng sẽ có một cuộc gọi từ Obama chiều muộn hôm đó. "Giả sử cuộc gọi chiều hôm đó thông báo về việc không kích của Mĩ (chống lại Syria), Hollande sẽ phải ra lệnh cho các sĩ quan của ông ta nhanh chóng hoàn thiện kế hoạch tấn công của họ. Máy bay Rafale đã được lắp tên lửa hành trình Scalp, phi công đã được thông báo là sẽ phóng đạn khi cách mục tiêu 250 dặm trên vùng Địa Trung Hải". Nói cách khác, lúc đó phi công Pháp và Mĩ chỉ còn đợi lệnh cuối cùng của tổng thống Mĩ Obama để khởi sự tấn công. Tuy nhiên, chiều hôm đó, lúc 6h15, Obama gọi cho Tổng thống Pháp để thông báo rằng cuộc tấn công được lên lịch lúc 3 giờ sáng ngày mùng 1 tháng 9, sẽ không được tiến hành như dự kiến. Vì thế ông ta không cần phải thuyết phục quốc hội nữa.
3 ngày sau, lúc 6h16ph giờ GMT Thứ 3, ngày mùng 3 tháng 9, 2 tên lửa đã được phóng đi "Từ khu trung tâm của Biển Địa Trung Hải" hướng về phía bờ biển Syria. "Cả 2 đều rơi xuống biển" Có vài nguồn thông tin khác nhau về sự kiện nêu trên. Theo như một người Israel có tên là Shamir: "Nó được thông báo bởi một tờ báo thuộc cơ quan ngoại giao của Lebanon rằng tên lửa đã được phóng đi từ một căn cứ không quân của NATO đặt tại Tây Ban Nha và nó đã bị bắn rơi bởi hệ thống phòng không đặt trên một chiếc tàu của Nga. Một giải thích khác của tờ Asia Times nói rằng người Nga đã triển khai một hệ thống gây nhiễu GPS rất mạnh nhưng rất rẻ của họ, để biến quả tên lửa đắt tiền Tomahawks thành phế liệu, bằng cách làm nó mất phương hướng và khiến nó không đi đến được mục tiêu. Tuy nhiên có một phiên bản khác lại quy cho vụ phóng là của người Israel, có thể là họ cố tình khơi mào cuộc chiến hay là chỉ là để nghiên cứu mây, như họ tự nhận như vậy"
Tàu chiến đã sẵn sàng
Khó mà biết được lý do thật sự của vụ tấn công tên lửa thất bại, nhưng nó đã không châm ngòi cho một cuộc chiến tổng lực. Chúng ta nên biết ơn điều đó. Trong bản đồ dưới đây chúng ta có thể thấy dấu hiệu của việc gom tàu chiến ở vị trí ngoài khơi bờ biển Syria trong cùng thời gian. Một bài báo trên Global Research gọi đây là một "Cuộc triển khai rầm rộ của Hải quân Mĩ và đồng minh ở phía Đông biển Địa Trung Hải ngay ngoài khơi bờ biển Syria cũng như biển Đỏ và Vịnh Ba Tư.
Lúc đó trông có vẻ như là gần như Mĩ và đồng minh sẽ tấn công tổng lực vào Syria. Nhưng thay vào đó cuộc tấn công đã bị hoãn vô thời hạn. Như tay người Israel Shamir đã nói, "Ý chí cứng cỏi của người Mĩ và Châu Âu đã vượt qua phía Đông biển Địa Trung Hải", và người Mĩ đột nhiên quyết định quay đầu khỏi một cuộc xung đột quân sự nghiêm trọng. Một nhà bình luận đã châm biếm rằng Obama cuối cùng cũng xứng đáng với giải Nobel vì hòa bình của ông ấy Biểu tượng cảm xúc pacman. Sau đây là là đánh giá tình hình từ Saker, một ý kiến đối lập từ cái mà tự nhận là Đế chế Ăng-lô Phục quốc Do Thái. Bởi vì trước kia ông ta từng làm trong NATO vì thế ông ta có những kiến thức nhất định về các vụ áp phe quân sự của tổ chức này. "Ít người nhận ra thực tế rằng người Nga đã gửi đến Syria một biên đội tàu tác chiến tuy được lắp ghép vội vã, nhưng lại tỏ ra vô cùng hiệu quả. Không phải là biên đội tàu đủ lớn để đấu với Hải quân Mĩ, nhưng biên đội tàu đó cung cấp một cái nhìn toàn diện cả bên trong và bên ngoài vùng trời Syria cho quân đội Syria. Nói cách khác, lần đầu tiên trong lịch sử Mĩ không thể tấn công bất ngờ Syria, không phải với tên lửa hành trình, không phải với hỏa lực không quân. Tệ hơn nữa, cả Nga, Iran và Hezbollah bắt tay nhau cả bí mật lẫn công khai trong chương trình cung cấp nhân vật lực hỗ trợ Syria nhằm đánh bại cuộc nổi dậy Wahabi.


Tại sao Mĩ thay đổi kế hoạch?
Thật khó để chúng ta hiểu hết được các cuộc điều quân trong thời gian tháng 8 và 9 năm 2013, nhưng kết quả là đã rõ. Sau vài năng gia tăng căng thẳng và đe dọa, Mĩ và đồng minh quyết định không tấn công thẳng vào Syria như đã dự kiến. Những tuyên bố hùng hồn, hướng vũ khí về phía Syria chả khác các kịch bản năm nào như với Iraq và Libya, có một cuộc thảo luận nhỏ ở phương Tây về việc Mĩ và các người bạn đột nhiên thay đổi kế hoạch. Giờ đây với nhận thức muộn mằn chúng ta có thể thấy rằng vì thất bại trong việc tấn cống thực tiếp lại dẫn đến hệ quả là một đòn dưới thắt lưng, hay chúng ta đều biết bây giờ là ISIS.
Hai trong số những lý do rõ ràng tôi có thể thấy sự thay đổi đột ngột này không phải là loại điều các nhà lãnh đạo chính trị của phương Tây muốn thảo luận. Một là thực tế là kiểu chiến tranh đó là không phỏ biến. Như một hệ quả của những lời nói dối nhiều không đếm kể và những thất bại không được tiết lộ về cuộc chiến tranh man rợ, vô nghĩa ở Afghanistan, Iraq và Libya, có vẻ như cuối cùng cũng có vài chính trị gia biết ngoáy tai mà nghe dân chúng. Bạn không có cách nào khác để có thể giải thích các quyết định bất ngờ của Nghị viện Anh vào thứ 5, ngày 29 tháng 8, biểu quyết chống lại quyết định Anh tham gia tấn công Syria không?
Lý do khác là sự gia tăng quân sự hóa bởi Syria, Nga và Trung Quốc. Nga và Trung Quốc đã không thèm chặn Mĩ ở Hội Đồng Bảo An. Họ "bỏ phiếu" bằng các thiết bị quân sự. Họ không thích thú lắm với kế hoạch của Mĩ với Syria và làm cho Mĩ thấy rằng họ sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân sự để ngăn chặn Mĩ. Lần cuối cùng Trung Quốc gửi tàu chiến đến Địa Trung Hải là bao giờ? Rõ ràng là cả Nga và Trung Quốc đều không vui vẻ gì với cách Mĩ thích thì cứ xâm lược hết quốc gia này đến quốc quốc gia khác.
Thế có nghĩa là gì?
Vì những lý do mà không khó để tưởng tưởng tượng, đã có ít bàn luận về ý nghĩa rộng hơn về những sự kiện trong các phương tiện truyền thông phương Tây. Tuy nhiên các nhà bình luận như Shamir hay Pepe Escobar tin rằng những sự kiện đó báo hiện một sự thay đổi quan trọng trong cán cân quyền lực thế giới. Bình luận sau được nêu ra bởi Israel Shamir tại diễn đàn Rhodes mùng 5 tháng 10 năm 2013:
"Đầu tiên, tin tốt. Chủ nghĩa bá quyền kiểu Mĩ đã kết thúc. Các trò bắt nạt đã giảm đi rồi.
"Chúng ta đã chạm mũi Hảo Vọng, nói một cách hình tượng như vậy, tháng 9 năm 2013. Với cuộc khủng hoảng Syria, thế giới đã thông qua một thông thệ quan trọng trong lịch sử hiện đại. Nó là đến và đi, cũng đẩy thế giới đến bờ vực của sự hủy diệt như cuộc khủng hoản tên lửa ở Cuba năm 1962.
"Khả năng xảy ra chiến tranh tổng lực là rất cao, như ý chí cứng cỏi của Mĩ và Châu Âu đã vượt qua bờ đông của biển Địa Trung Hải. Nó cần thời gian để thực hiện giống như chúng ta thường hay nói là đầu có xuôi thì đuôi mới lọt:.
Đối với người Nga và Trung Quốc thì luận điệu trên của tụi "Châu Âu" chỉ là lý lẽ cùn, 2 quốc gia trên đã ngăn chặn được cuộc chiến của Mĩ và đẩy lui nó khá dễ dàng. Nói chung là, người dân bình thường của Mĩ và Anh hay bất cứ quốc gia nào khác cũng sẽ phản đối cuộc tấn công như là người dân Syria.
Pepe Escobar thậm chí còn viết kịch tính hơn. Hôm 17 tháng 10, sau khi thất bại trong vấn đề Syria và chính phủ ngừng hoạt động ở Washington, ông ta lý giải rằng đã có một sự thay đổi chính trị ở Bắc Kinh. Bây giờ, đối với Trung Quốc đã hết thời bàn tay nhung. Đã đến lúc xây dựng một thế giới "phi Mĩ hóa". Đã đến lúc xây dựng một hệ thống tiền tệ dự trữ mới thay thế đồng dollar của Mĩ. Đề xuất này được nêu trong một bài xã luận trên tờ Xinhua. Đống rơm cuối cùng cho chúng thêm nặng bụng là sự đóng cửa của Chính Phủ Mĩ trở thành cuộc khủng hoảng hàng đầu gây ra bởi các ngân hàng phố Wall. Trích dẫn sau đây có lẽ là đoạn quan trọng nhất:
"Thay vì cố tỏ ra trung thực như là trách nhiệm của người cầm giữ quyền lực, đám tự phục vụ Washington đã lạm dụng nó để gây ra ngày càng nhiều sự hoảng loạn trong thế giới bằng cách xuất khẩu các rủi ro tài chính ra nước ngoài. kích động căng thẳng trong khu vực trong bối cảnh tranh chấp lãnh thổ, phát động một cuộc chiến tranh không báo trước dưới vỏ bọc hoàn toàn dối trá."
Trung Quốc có ít nhất 3 phần cho chiến lược mới của học. Đầu tiên là ngăn chặn phiêu lưu quân sự của Mĩ. Các quốc gia phải tôn trọng luật pháp quốc tế và ứng xử với khủng hoảng trong chuẩn mực của Liên Hợp Quốc. 2 là kết nạp thêm các thành viên vào Ngân hàng thế giới World Bank và Quỹ tiền tệ thế giớ IMF để bao gồm các quốc gia mới nổi và phát triển trên thế giới. 3 là để tiến tới"vì một thế giới không đồng dollar" Biểu tượng cảm xúc tongue
Có lẽ đây là lý do tại sao các nhà lãnh đạo phương Tây không vui vẻ gì. Người Nga và Trung Quốc đã ép phương Tây phải chơi theo luật quốc tế và tránh được cuộc chiến tranh phi pháp. Hơn nữa, Trung Quốc đã nhìn thấy đây là một thời kỳ mới trong nền chính trị thế giới. Nó muốn "Phi Mĩ hóa" thế giới. Nga thì muốn một thế giới "đa cực". Có nghĩa là Mĩ và các người bạn ở Tây Âu và Nhật không sớm thì muộn cũng phải tự nhìn nhận là họ đã hết cái thời mà một tay che cả bầu trời.
Đây là bài báo gốc mà page dịch từ đây, không phải page tự viết nhé Biểu tượng cảm xúc wink.
http://australianvoice.livejournal.com/5803.html

MÙA XUÂN CRIMEA BÀI HỌC XƯƠNG MÁU VỀ BÌNH ĐẲNG DÂN TỘC

08:42 |

Các cuộc chiến tranh Nam Tư, Iraq… trước đây cho đến Ukraine hiện nay đều xuất phát từ nguyên nhân không giải quyết tốt vấn đề bình đẳng giữa các dân tộc.

Nga-Ukraine: 2 thái cực của vấn đề dân tộc
Trong khi Moscow đã làm quá tốt thì Kiev đã sai lầm trầm trọng trong vấn đề giải quyết hài hòa các vấn đề sắc tộc, tôn giáo. Sự kỳ thị người Nga, ghẻ lạnh ngôn ngữ tiếng Nga đã khiến Kiev mất đi bán đảo Crimea và có thể mất nốt một số vùng lãnh thổ mang đậm dấu ấn văn hóa Nga.
Chúng ta có thể thấy điều này qua bài phát biểu trước toàn dân về ý nghĩa lịch sử trọng đại của “Hiệp ước Thống nhất”, sáp nhập Crimea vào Liên bang Nga của Tổng thống V.Putin ngày 18/03/2014. Trong đó, ông khẳng định, việc Crimea có ba ngôn ngữ chính thức: Tiếng Nga, Ukraine và tiếng Tatar Crimea là đúng đắn.
Vấn đề đặc biệt quan trọng là ông Putin khẳng định, Nga cần phải thực hiện tất cả các biện pháp chính trị và pháp lý để hoàn tất quá trình phục hồi “quyền dân tộc” của nhân dân Tatar Crimea. Nó thể hiện thể hiện quyền tự do và bình đẳng của mỗi dân tộc trong mái nhà chung Crimea, của mỗi nước cộng hòa trong toàn thể Liên bang Nga.
Sự hiện diện của “quyền bình đẳng dân tộc và quyền tự do ngôn ngữ của người Tatar” trong bản “Thông điệp Liên bang” của ông Putin ngày 18/03 đã một lần nữa cho thấy chính sách đúng đắn của Nga trong giải quyết các sự vụ quốc tế và thể hiện quyết tâm xây dựng hòa bình, ổn định trên bán đảo Crimea.
Những chủ trương và hành động nhất quán, có chủ đích của họ đã hướng tới 1 mục đích rõ ràng là ngăn chặn mầm mống của sự nổi loạn ở Crimea. Sẽ là sai lầm nếu cho rằng người Moscow chiến thắng ở Crimea bằng việc đưa quân vào Symferopol hay bằng những hứa hẹn cứu trợ và phát triển kinh tế.
Ukraine đã mất Crimea và có thể sẽ mất nốt cả Lugansk và Donetsk do sai lầm trong chính sách dân tộc
Ukraine đã mất Crimea và có thể sẽ mất nốt cả Lugansk và Donetsk do sai lầm trong chính sách dân tộc
Thắng lợi của người Nga còn thể hiện ở chỗ, lợi dụng những chính sách bài Nga và tiếng Nga của chính quyền Kiev, Moscow đã tác động vào tâm lý thân Nga, ghét phương Tây của nhân dân miền đông Ukraine, khiến nhân dân Donbass đứng lên đòi độc lập, tạo nên một vùng đệm cho Nga chống lại sự bành trướng sang phía đông của NATO.
Moscow đã tập trung đánh vào vấn đề “nhân tâm”, tạo tâm lý xã hội bất bình về một chính quyền được xây dựng bằng đảo chính, khơi dậy sự bất mãn đối với chính quyền trung ương Kiev và dọn đường cho việc tổ chức trưng cầu dân ý về "mở rộng quyền tự trị trong đất nước Ukraine Liên bang hóa hoặc khả năng gia nhập Liên bang Nga”.
Nga tập trung đánh vào vấn đề “nhân tâm” và coi đó là điều cực kỳ quan trọng bởi cộng đồng quốc tế khó có thể phản biện về cái gọi là “nguyện vọng chân chính của nhân dân”. Nó sẽ là chỗ dựa hợp pháp để Nga tiến hành các hoạt động sáp nhập hay hậu thuẫn cho các vùng li khai ở Ukraine.
Quả nhiên sau đó, ở tất cả các vùng đều tiến hành những cuộc “trưng cầu dân ý", có sự chứng kiến của quan sát viên và truyền thông phương Tây để không ai có thể nghi ngờ về kết quả của nó. Điểm đặc biệt quan trọng là chúng đều diễn ra trong trạng thái hòa bình, ổn định và mang tính chất tự nguyện.
Người Nga đã không đi vào vết xe đổ dưới thời Liên Xô cũ và điều giúp họ làm nên chiến thắng chính là điều hòa được các mâu thuẫn, giải quyết tốt mối quan hệ giữa các dân tộc trong một chủ thể và biết lợi dụng vấn đề sắc tộc để đạt được mục đích của mình. Đây là một bài học lớn mà những nước khác cần học hỏi.
Nhân dân Crimea ăn mừng ngày sáp nhập vào Liên bang Nga
Nhân dân Crimea ăn mừng ngày sáp nhập vào Liên bang Nga
Ông Putin đã từng mỉa mai phương Tây về cái gọi là “một cuộc xâm lược” Crimea của Nga và giải thích rằng, đó là do “lòng dân mong muốn”, đồng thời thách Mỹ và châu Âu tìm ra được cuộc xâm lược nào không có bom rơi, đạn nổ giống như các sự kiện Mỹ và NATO đã từng làm ở Nam Tư, Iraq, Afghanistan, Lybia…
Cho đến nay, ông Putin vẫn có thể đường hoàng tuyên bố rằng, Moscow sáp nhập Crimea vào lãnh thổ Liên bang Nga là do “không thể từ chối nguyện vọng cháy bỏng của nhân dân trên bán đảo”, còn Donbass đòi độc lập là do họ không chấp nhận sự cai quản của một chính phủ Kiev “cướp chính quyền bằng bạo lực, dựng dân chủ trên đầu mũi súng”.
Bài học xương máu cho Ukraine về vấn đề bình đẳng giữa các dân tộc
Về phía Ukraine, chính sách bài Nga của giới lãnh đạo không những khiến họ mất đi Crimea mà còn có khả năng mất nốt 2 tỉnh miền Đông. Dường như Kiev không hiểu rằng đối với 1 quốc gia đa sắc tộc, vấn đề điều hòa quyền lợi giữa các dân tộc là tối quan trọng, quyết định sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân.
Các dân tộc thiểu số trong mỗi quốc gia đều có quyền được sống, được tôn trọng và phát huy giá trị riêng của dân tộc mình. Thế nhưng, chính quyền Kiev thân phương Tây đã ttước đoạt những di sản lịch sử và thậm chí cả ngôn ngữ của người Nga, cướp đoạt cội nguồn dân tộc của họ. Đây là sai lầm lớn nhất của Kiev.
Giới chính trị thân phương Tây thay nhau lên nắm quyền sau cuộc “Cách mạng Cam 1” đã thất bại trong việc củng cố khối đoàn kết toàn dân, đồng thời những hành động “bài Nga” đã trở thành một bộ phận của chính sách nhà nước, bắt đầu xuất hiện sự chèn ép tiếng Nga và văn hóa Nga trong mọi lĩnh vực đời sống xã hội Ukraine.
Nga đã lợi dụng tâm lý thân Nga, ghét phương Tây để thúc đẩy phong trào đòi độc lập ở Donbass
Nga đã lợi dụng tâm lý thân Nga, ghét phương Tây để thúc đẩy phong trào đòi độc lập ở Donbass
Những khẩu hiệu kích động chiến tranh như: “Ukraine - không phải là Nga”, “người Ukraine không người Nga”, “Nga đang xâm lược Ukraine” đang đẩy đất nước này vào vực thẳm nội chiến, gây mất ổn định lâu dài trên biên giới giữa 2 nước và sẽ lan rộng ra toàn cõi châu Âu.
Chính quyền Kiev đã kích động tâm lý thù hận và ngoảnh mặt làm ngơ khi những phần tử phát xít mới Ukraine đã đẩy đổ tượng Lê Nin, thét vang lên đòi treo cổ và đâm chết "bọn Moskal" (tức người Nga), giành lại "mảnh đất Ukraine lâu đời, dường như kéo dài tới tận dãy núi Ural".
Thủ tướng Ukraine Arseny Yatsenyuk còn thản nhiên xuyên tạc lịch sử, coi rẻ xương máu của những chiến sĩ của các nước cộng hòa thuộc Liên bang Xô viết - trong đó có những người con Ukraine - đã hy sinh để bảo vệ Liên bang Xô viết, đánh bại quân Đức, bảo vệ thế giới khỏi hiểm họa phát xít, bằng những tuyên bố mang tính xét lại lịch sử.
Nếu những người tham gia Maidan coi phương Tây là một hình mẫu cho tương lai, thì miền Đông Ukraine coi phương Tây là dạng thể chế chuyên áp đặt mọi thứ vì quyền lợi của mình. Miền Đông Ukraine luôn luôn ủng hộ việc thiết lập liên hệ với Nga, cả về mặt chính trị, quân sự, kinh tế, ngoại giao, văn hóa và ngôn ngữ.
Đối với miền Đông, Liên minh Hải quan là một biểu tượng của việc họ sẽ đi cùng với nước Nga. Người miền Đông sẵn sàng tiếp nhận sự gia nhập của Ukraine vào Liên minh Hải quan như là một bước tiến trên con đường đi tới ổn định và phát triển của đất nước, trong khi Kiev bắt họ phải lựa chọn con đường phương Tây.
Bởi vậy, khi được kêu gọi, nhân dân miền Đông và Crimea đã đồng thanh nhất trí đứng lên chống lại chính quyền mới thân phương Tây. Cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn giữa Kiev với hai nước Cộng hòa ly khai DPR và LPR sẽ không xảy ra khi Kiev coi tất cả các dân tộc sinh sống trên đất nước Ukraine bình đẳng như nhau.
Nếu Kiev không thực hiện chính sách bài Nga thì chưa chắc nội chiến đã bùng phát ở miền đông Ukraine
Nếu Kiev không thực hiện chính sách bài Nga thì chưa chắc nội chiến đã bùng phát ở miền đông Ukraine
Nhìn từ cuộc chiến huynh đệ tương tàn ở Kosovo dẫn đến sự tan rã của Liên bang Nam Tư hay cuộc nội chiến hiện nay ở Iraq chúng ta đều thấy, chúng xuất phát từ một mẫu số chung là yếu tố mẫu thuẫn giữa các sắc tộc, thậm chí là xung đột giữa các dòng trong cùng một tộc người.
Điều này đã cho thấy, nếu không giải quyết tốt mối quan hệ giữa các cộng đồng người, giữa các dân tộc trong một đất nước, tất yếu sẽ dẫn đến xung đột sắc tộc, nội chiến và tạo cớ cho nước ngoài can thiệp phá tan đất nước như ở Nam Tư và Iraq.
Ukraine đã không thấm nhuần bài học này để đến nỗi hiện nay đất nước đang đứng trước cảnh chia năm, sẻ bảy. Chỉ một quyết định vô trách nhiệm với vận mệnh dân tộc, thể hiện sự “nhiệt tình thái quá” theo phương Tây của chính quyền Kiev đã khiến cho đất nước mình tan nát.
Nếu các đời chính quyền Kiev trước đây và sau đảo chính không đề ra cái chính sách “dại dột” là bài Nga và tiếng Nga thì Moscow không có lí do gì để thu hồi Crimea về với mình, đồng thời cũng không thể kích động tâm lý lo sợ của nhân dân miền đông Ukraine khiến họ phải đứng lên đòi độc lập.
Bài học từ "Mùa xuân Crimea" cho thấy, đối với tất cả các quốc gia đa sắc tộc, vấn đề giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa các dân tộc, thực hiện bình đẳng dân tộc, chăm lo đến các dân tộc thiểu số và thi hành một chính sách hòa hợp dân tộc là yếu tố cực kỳ quan trọng, có tính chất quyết định đến sự phát triển hòa bình và ổn định của đất nước.
Nếu giải quyết tốt vấn đề này sẽ xây dựng được khối đại đoàn kết dân tộc, phát huy được sức mạnh toàn dân trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Còn nếu không sẽ rất dễ tạo ra những mâu thuẫn giữa các dân tộc, kích động tâm lý ly khai, tạo kẽ hở để kẻ thù lợi dụng chống phá gây bất ổn chính trị, dẫn đến bạo loạn, lật đổ

- Theo Đất Việt